Wednesday, September 20, 2017

Nỗi Lòng Của Tên Tuyệt Vọng - Trịnh Công Sơn


Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những tiếng nói dở dang. Có người giấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: “Cái ta đáng ghét”. Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.

Vực Thẳm Hư Vô - Hư Vô Nothingness



Thế gian đông quá mà hắn thấy mình không thuộc về nó. Hắn chọn để ra đi (đã từ lâu) và chọn để sống ngoài nó, dẫu làm sao thoát khỏi được nợ áo cơm. Có lẽ vì sự lựa chọn đó mà hắn luôn thấy một nỗi trống vắng triền miên không gì lấp đầy được. Như thú đau thương, nỗi cô đơn đó tuy mang đến một ý nghĩa nhất định nào đó cho cuộc sống hắn, nhưng đồng thời cũng mang đến những vực thẳm hư vô mà hắn thỉnh thoảng lại thấy mình rơi xuống chơi vơi.

Nỗi Buồn Hư Vô - Hư Vô Nothingness



Nỗi buồn phủ xuống đời tôi như một màn sương bạc.  Màn sương ấy mỏng manh nhưng chưa hề bao giờ tan biến.  Nếu ví lòng tôi như những triền núi nhấp nhô, cô miên và sừng sững giữa  đất trời, thì nỗi buồn ấy tựa như những áng mây lạnh, cứ mãi lượn lờ bám dọc theo những rãnh núi cô đơn.  Tôi vẫn còn nhớ, lần đầu tiên trong đời được tận mắt ngắm nhìn những ngọn núi thật cao, tôi tưởng chừng như đã bắt gặp chính bóng dáng của tâm hồn mình, lẩn khuất đâu đó,  trên tầm cao vời vợi ấy.  Tâm hồn ấy hoang vu và lẻ loi giữa một cõi mênh mông khôn cùng.  Tôi yêu núi từ đấy và yêu luôn cả nỗi buồn.  Dẫu bất kỳ ở một không gian nào, chỉ cần chợt thoáng nhìn thấy những đồi núi chơ vơ là lòng tôi chùng hẳn xuống, thấy bâng khuâng thật nhiều như lúc một cố nhân vừa gặp lại một cố nhân.

Nỗi Cô Đơn Của Hoài Khanh - Phạm Công Thiện



Thôi nước mắt đã ghi đời lên đá
Và cô đơn đã ghi dấu trên tay

Chiều ba mươi Tết, sương mù xuống nhiều , hai người lang thang trên mấy nẻo đường của Đà Lạt… Hoài Khanh bỏ Biên Hòa và lên Đà Lạt ăn Tết với tôi. Bạn bè dăm đứa hắt hiu cuối trời… Hôm đó, tôi đi vắng. Hoài Khanh bơ phờ đứng chờ tôi. Vừa bước về nhà, chợt thấy Khanh, tôi rưng rưng ôm anh mà hôn… Xa nhau bao ngày, bây giờ lại trùng phùng nơi cảnh trời thơ mộng vào ngày cuối năm. Ngày trước khi chia tay nhau chúng tôi có ngờ đâu lại gặp nhau trong một khung cảnh thiên đàng, giữa mùa hoa đung đưa, dưới bầu trời đầy mây trắng lê thê trong hơi xuân mơ hồ của Đà Lạt. Chúng tôi dẫn nhau lang thang trên những đường phố tối tăm nhất, lắng nghe tiếng chó sủa và lắng nghe tiếng lòng mình rạo rực đau khổ vì quá bơ vơ, vì quá lạc lõng giữa sa mạc loài người. Người nầy nắm tay người kia, dắt nhau đi lê thê như hai người mù đi xin ăn giữa phố chợ: chúng tôi đi ăn mày một chút tình thương giữa con người, một chút giao cảm, một chút động lòng, một ánh lửa ấm áp giữa đêm lạnh nhất và đen tối nhất của ngày cuối năm. Người ta chết và không hạnh phúc .

Đối Diện Với Chính Mình - Trí Không



Vậy là chuông đồng hồ đã điểm sang một ngày mới, một tuần mới và một tháng mới...Tôi ngồi đây...lặng lẽ...đưa ngón tay gân guốc của mình lên chạm nhẹ vào bàn phim....

... Chữ viết trở thành giai nhân duy nhất của tôi còn thức vào lúc này...vở kịch đã buông rèm....không còn vua quan cũng chẳng còn quân lính...ánh đèn sân khấu cũng đã tắt...âm nhạc xập xình cũng đã im hơi...lời khen tiếng chê cũng dần dần tan loãng...

Ý Thức Tự Quyết - Thư Gửi Nietzsche (Phạm Công Thiện)



Phải phá hoại tất cả mọi sự! Nietzsche đã nói thế, phải không Nietzsche? Đó là sức mạnh duy nhất của kẻ sáng tạo, của những con người siêu đẳng. 

Không hối tiếc, không thương hại, không động lòng. 

Phải lạnh lùng, sáng suốt, lầm lì, trơ trơ, cô đơn. 

Làm chủ, làm thầy, chứ không làm nô lệ. Nhất định không tham gia để phục tùng. Lãnh đạo hoặc là bỏ đi trong cô đơn độc đạo. 

Thư Gửi Huy - Phạm Công Thiện


Nha Trang, tháng 6 năm 1963 [1] 

Huy, 

Suốt đời tôi chắc chắn không bao giờ tôi quên được đôi mắt ước lệ của một nàng ca sĩ mà chúng mình đã nhìn thấy vào một đêm mưa tầm tã trong một phòng trà mờ tối ở Saigon. 

Viết những dòng chữ này vào năm đúng 22 tuổi bây giờ có lẽ tôi lạnh lùng hơn, không còn ai khócc khả dĩ làm tôi rung động như thuở 22 tuổi. 

Thương xót, đau khổ với, Mitleiden, tôi phải tiêu diệt tất cả mọi đau khổ với. Sự cám dỗ cuối cùng của Zarathustra là “đau khổ với” hay nói khác đi, “lòng thương hại, thương xót, trắc ẩn”. Chữ Pháp “pitié” không thể diễn tả được ý nghĩa của chữ Đức “Mitleid”.