Tuesday, January 30, 2018

Những Kẻ Đi Sâu Vào Rừng - Hư Vô Nothingness



Chuyện kể rằng, ngày xưa có một nàng trinh nữ tuổi độ trăng tròn đã bỏ cuộc đời này mà đi.  Nàng đi sâu vào rừng.  Đi để quên mối tình chẳng bao giờ được đáp trả.  Đi để quên mình, quên một mảnh đời hồng nhan phận bạc.  Một ngày đông kia, đàn chim rừng nhìn thấy thây nàng dưới gốc cây.  Nàng đã chết trong rừng. 

Sunday, January 28, 2018

Mặt Trời Không Bao Giờ Có Thực - Phạm Công Thiện


I. 

Gần năm tháng nay, hắn đã sống hững hờ như một thây ma; mỗi ngày bắt đầu lại một mặt trời cũ, dâng lên trên những mái nhà một xác thối của mặt trời, ánh sáng của đèn cầy còn dễ thở hơn ánh sáng của mỗi ngày dư máu. Máu ứ đọng lại trong lòng mặt trăng của tư tưởng. Hắn thù ghét sanh từ, động từ “ý thức” và thù ghét cả tính từ “ý thức”. Chỉ có hận thù mới có thể rửa sạch những vết đen mà mặt trời và mặt trăng đã để lại trái đất này. Hắn không còn ở mặt đất này nữa. Hắn bay xa đến một triệu năm ánh sáng: Hắn bay bằng hai cánh tay. Hãy thu lại lộ trình thời gian, vì hắn đã bay không cần cánh chim. Tay hắn run run, muời năm trời tập bay; bay lên rồi té xuống muốn vỡ sọ. Hôm nay, hắn đã bay xa và không trở về mặt đất nữa. Tiếng chim non hôm nay là tiếng chim non của một triệu năm không bao giờ mất mặt. Những con kiến đen hôm nay trở thành những ngôi sao đổi màu giữ không gian xanh, trắng và màu vàng cam. Hắn quỳ lạy những con kiến lửa. Kiến lửa của thoát ly, kiến máu của mực đen chảy từ ngòi bút, “con kiến này kiện củ khoai”, ngôi sao trong lòng tôi đông như kiến cỏ: Những con kiến cánh bay trên thung lũng của sợ hãi, dè dặt, tiết kiệm tinh khí, chứa chấp cơm chiều. Kiến càng vẫn chịu thua kiến gió: “con ong cái kiến” là vấn đề trọng đại của triết lý hiện nay. Tiếng phản lực cơ muốn đe dọa những con kiến dưới kia. Triết lý của con kiến là chờ phản lực cơ bay ngang để bò ẩn dưới những ngọn cỏ đọng sương, lớn lên như loài kiến riện, làm hôi đời, đất mùa thu, hôi trăng, non như thơm nách đêm rằm. Chỉ cần mặt trời mọc lên cao là mặt trăng ứ sữa, loãng ra như loài côn trùng bị xới đất. Những con kiến cánh lại thèm nhớ lửa và đã chết đi một cách thê thảm như ngững ngày quá khứ của đời tôi. Nguyệt Thu, Nguyệt Thu. Một dòng sông chảy dài qua thành phố cũ. Thành phố mang tên là Nguyệt Thu và con sông ấy được người đặt tên là Quế Hương Giang. Tiếng động cơ nổ giữa trời. Hắn bỏ viết. 

Tôi muốn giết hết tất cả con kiến trong ý thức con người. 

Saturday, January 27, 2018

Lỡ Mai Anh Chết, Em Có Buồn Không? - Hư Vô Nothingness



Lỡ mai anh chết, em có buồn không?

Đó là câu hỏi của một người tình hỏi một người tình. Nó nghe buồn như một lời trăn trối. Có chút gì đó nghẹn ngào, tuyệt vọng, hòa lẫn trong lời chất vấn bi ai đầy thống khổ của một kẻ đang yêu. Kẻ ấy chắc hẳn đang yêu nhiều lắm, vì nếu không quá yêu, chẳng ai bận tâm đến việc người ấy sẽ buồn hay vui khi mình không còn trên cõi đời này nữa. Chết là hết! Nhân gian ai cũng nghĩ thế. Kẻ ấy chắc hẳn cũng đang tuyệt vọng nhiều lắm, vì thường đang ở lứa tuổi yêu đương, chẳng ai rỗi hơi nghĩ đến cái chết bao giờ. Những con người đang yêu thường hay nghĩ nhiều về thiên thu, về trăm năm hơn.

Saturday, January 13, 2018

Thiền Quán & Niềm Tuyệt Vọng - Hư Vô Nothingness



Nhắm mắt lại.  Hít vào.  Thở ra.  Buông bỏ tất cả.  Không còn buồn.  Không còn vui.  Không còn giận.  Không còn si.  Không còn hôm qua.  Không còn ngày mai.  Chỉ còn lại duy nhất một điều:  hơi thở.  Tập trung vào hơi thở đó.  Nó đi lên.  Nó đi xuống.  Rồi nó lại đi lên...  Đó là thiền quán.  (Hay nói chính xác hơn, một trong các hình thức của thiền quán.)

Kẻ Quen Đi Tầm Mộng - Hư Vô Nothingness



Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm,
Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.
Mà ánh sáng mờ dần cùng bóng tối. 
(Tương Tư Chiều - Xuân Diệu)

Tuesday, January 9, 2018

Hãy Sống Với Sự Chết Trên Đôi Mi - Hư Vô Nothingness



Cái chết có lẽ là điều sợ hãi bàng hoàng nhất đối với phần lớn con người.  Vì sợ nên ít ai muốn nói đến, nghĩ đến; thậm chí còn tin rằng, việc đề cập đến nó có thể mang đến điềm bất trắc.  Điều đó đã từ lâu trở thành lẽ thường của đời sống:  Con người luôn lảng tránh và lãng quên sự chết.  Khi còn nhỏ, con người nghĩ rằng cái chết ở xa mịt mờ như khoảng cách từ mặt đất đến mặt trăng, nên chẳng bận tâm làm gì.  Lúc đến tuổi thành niên, với nhiệt huyết sôi sục trong dòng máu trẻ, họ lao vào đời và bị cuốn phăng đi bởi dòng sống cuồn cuộn của những hoài bảo và ước mơ, hòa lẫn với cả những tham vọng và ảo vọng; họ trở nên quá bận rộn để phung phí thời gian vào việc nghĩ đến một điều mà họ cho là quá viển vông như cái chết.  Khi tuổi già đến, lúc mà cơ thể họ ngày càng kiệt quệ và hư hao, cũng là lúc tử thần thấp thoáng xung quanh như một bóng ma ám ảnh, hai từ cái chết lại trở thành cấm kỵ và thường lập tức bị dập tắt ngay khi chưa kịp thoát ra khỏi bờ môi.

Wednesday, January 3, 2018

Rồi Ngày Mai Tôi Sẽ Qua Đời - Hư Vô Nothingness



Tôi đã nghĩ về ngày tôi ra đi từ rất sớm, từ lúc tuổi thanh xuân chỉ vừa chớm rộ.  Cái việc ra đi ấy, trong ký ức hồng hoang của tôi, mang nét đẹp kỳ bí và hoang dã.  Có gì kỳ bí hơn sự biến mất đời sống của một con người!  Chỉ sau một sát na của thời gian thôi, đời sống ấy bỗng dưng biến mất, tuyệt tăm.  Nghĩa là không còn gì nữa.  Nghĩa là chỉ còn lại hư vô.  Cũng có gì hoang dã hơn ở cái cách mà một đời sống con người chấm dứt sự tồn tại của nó!  Ở thời khắc ấy, tất cả bỗng nhiên dừng lại.  Im bặt.  Lạnh tanh.  Đó là cái im lặng thăm thẳm ở tận đáy sâu của cõi vô cùng.  Đó là cái băng giá lạnh lùng trên đỉnh của những ngọn núi băng sơn.