Sunday, February 25, 2018

Bình Minh Sẽ Mang Em Đi - Hư Vô Nothingness


Có lần tôi tự hỏi:  Bình minh sẽ mang em đi đâu nhỉ?  Tôi chưa bao giờ hình dung ra được điều ấy.  Dẫu thế, tôi vẫn đồ chừng rằng, nơi ấy - nơi bình minh sẽ mang em đến ấy - chắc hẳn là nhiều bướm và hoa, và có nắng đẹp với gió lành.

Trong tôi, thảng hoặc, vẫn tồn tại một ám tượng huy hoàng.  Đó là hình ảnh của một con đường làng uốn lượn, trải dài vô tận giữa một buổi sáng mùa Xuân rực rỡ, và hai bên đường là những cánh đồng hoa nhiều màu sắc, với những chú bướm xinh xinh bay nhảy tung tăng.

Tuesday, January 30, 2018

Những Kẻ Đi Sâu Vào Rừng - Hư Vô Nothingness



Chuyện kể rằng, ngày xưa có một nàng trinh nữ tuổi độ trăng tròn đã bỏ cuộc đời này mà đi.  Nàng đi sâu vào rừng.  Đi để quên mối tình chẳng bao giờ được đáp trả.  Đi để quên mình, quên một mảnh đời hồng nhan phận bạc.  Một ngày đông kia, đàn chim rừng nhìn thấy thây nàng dưới gốc cây.  Nàng đã chết trong rừng. 

Sunday, January 28, 2018

Mặt Trời Không Bao Giờ Có Thực - Phạm Công Thiện


I. 

Gần năm tháng nay, hắn đã sống hững hờ như một thây ma; mỗi ngày bắt đầu lại một mặt trời cũ, dâng lên trên những mái nhà một xác thối của mặt trời, ánh sáng của đèn cầy còn dễ thở hơn ánh sáng của mỗi ngày dư máu. Máu ứ đọng lại trong lòng mặt trăng của tư tưởng. Hắn thù ghét sanh từ, động từ “ý thức” và thù ghét cả tính từ “ý thức”. Chỉ có hận thù mới có thể rửa sạch những vết đen mà mặt trời và mặt trăng đã để lại trái đất này. Hắn không còn ở mặt đất này nữa. Hắn bay xa đến một triệu năm ánh sáng: Hắn bay bằng hai cánh tay. Hãy thu lại lộ trình thời gian, vì hắn đã bay không cần cánh chim. Tay hắn run run, muời năm trời tập bay; bay lên rồi té xuống muốn vỡ sọ. Hôm nay, hắn đã bay xa và không trở về mặt đất nữa. Tiếng chim non hôm nay là tiếng chim non của một triệu năm không bao giờ mất mặt. Những con kiến đen hôm nay trở thành những ngôi sao đổi màu giữ không gian xanh, trắng và màu vàng cam. Hắn quỳ lạy những con kiến lửa. Kiến lửa của thoát ly, kiến máu của mực đen chảy từ ngòi bút, “con kiến này kiện củ khoai”, ngôi sao trong lòng tôi đông như kiến cỏ: Những con kiến cánh bay trên thung lũng của sợ hãi, dè dặt, tiết kiệm tinh khí, chứa chấp cơm chiều. Kiến càng vẫn chịu thua kiến gió: “con ong cái kiến” là vấn đề trọng đại của triết lý hiện nay. Tiếng phản lực cơ muốn đe dọa những con kiến dưới kia. Triết lý của con kiến là chờ phản lực cơ bay ngang để bò ẩn dưới những ngọn cỏ đọng sương, lớn lên như loài kiến riện, làm hôi đời, đất mùa thu, hôi trăng, non như thơm nách đêm rằm. Chỉ cần mặt trời mọc lên cao là mặt trăng ứ sữa, loãng ra như loài côn trùng bị xới đất. Những con kiến cánh lại thèm nhớ lửa và đã chết đi một cách thê thảm như ngững ngày quá khứ của đời tôi. Nguyệt Thu, Nguyệt Thu. Một dòng sông chảy dài qua thành phố cũ. Thành phố mang tên là Nguyệt Thu và con sông ấy được người đặt tên là Quế Hương Giang. Tiếng động cơ nổ giữa trời. Hắn bỏ viết. 

Tôi muốn giết hết tất cả con kiến trong ý thức con người. 

Saturday, January 27, 2018

Lỡ Mai Anh Chết, Em Có Buồn Không? - Hư Vô Nothingness



Lỡ mai anh chết, em có buồn không?

Đó là câu hỏi của một người tình hỏi một người tình. Nó nghe buồn như một lời trăn trối. Có chút gì đó nghẹn ngào, tuyệt vọng, hòa lẫn trong lời chất vấn bi ai đầy thống khổ của một kẻ đang yêu. Kẻ ấy chắc hẳn đang yêu nhiều lắm, vì nếu không quá yêu, chẳng ai bận tâm đến việc người ấy sẽ buồn hay vui khi mình không còn trên cõi đời này nữa. Chết là hết! Nhân gian ai cũng nghĩ thế. Kẻ ấy chắc hẳn cũng đang tuyệt vọng nhiều lắm, vì thường đang ở lứa tuổi yêu đương, chẳng ai rỗi hơi nghĩ đến cái chết bao giờ. Những con người đang yêu thường hay nghĩ nhiều về thiên thu, về trăm năm hơn.

Saturday, January 13, 2018

Thiền Quán & Niềm Tuyệt Vọng - Hư Vô Nothingness



Nhắm mắt lại.  Hít vào.  Thở ra.  Buông bỏ tất cả.  Không còn buồn.  Không còn vui.  Không còn giận.  Không còn si.  Không còn hôm qua.  Không còn ngày mai.  Chỉ còn lại duy nhất một điều:  hơi thở.  Tập trung vào hơi thở đó.  Nó đi lên.  Nó đi xuống.  Rồi nó lại đi lên...  Đó là thiền quán.  (Hay nói chính xác hơn, một trong các hình thức của thiền quán.)

Kẻ Quen Đi Tầm Mộng - Hư Vô Nothingness



Bữa nay lạnh, mặt trời đi ngủ sớm,
Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.
Mà ánh sáng mờ dần cùng bóng tối. 
(Tương Tư Chiều - Xuân Diệu)

Tuesday, January 9, 2018

Hãy Sống Với Sự Chết Trên Đôi Mi - Hư Vô Nothingness



Cái chết có lẽ là điều sợ hãi bàng hoàng nhất đối với phần lớn con người.  Vì sợ nên ít ai muốn nói đến, nghĩ đến; thậm chí còn tin rằng, việc đề cập đến nó có thể mang đến điềm bất trắc.  Điều đó đã từ lâu trở thành lẽ thường của đời sống:  Con người luôn lảng tránh và lãng quên sự chết.  Khi còn nhỏ, con người nghĩ rằng cái chết ở xa mịt mờ như khoảng cách từ mặt đất đến mặt trăng, nên chẳng bận tâm làm gì.  Lúc đến tuổi thành niên, với nhiệt huyết sôi sục trong dòng máu trẻ, họ lao vào đời và bị cuốn phăng đi bởi dòng sống cuồn cuộn của những hoài bảo và ước mơ, hòa lẫn với cả những tham vọng và ảo vọng; họ trở nên quá bận rộn để phung phí thời gian vào việc nghĩ đến một điều mà họ cho là quá viển vông như cái chết.  Khi tuổi già đến, lúc mà cơ thể họ ngày càng kiệt quệ và hư hao, cũng là lúc tử thần thấp thoáng xung quanh như một bóng ma ám ảnh, hai từ cái chết lại trở thành cấm kỵ và thường lập tức bị dập tắt ngay khi chưa kịp thoát ra khỏi bờ môi.

Wednesday, January 3, 2018

Rồi Ngày Mai Tôi Sẽ Qua Đời - Hư Vô Nothingness



Tôi đã nghĩ về ngày tôi ra đi từ rất sớm, từ lúc tuổi thanh xuân chỉ vừa chớm rộ.  Cái việc ra đi ấy, trong ký ức hồng hoang của tôi, mang nét đẹp kỳ bí và hoang dã.  Có gì kỳ bí hơn sự biến mất đời sống của một con người!  Chỉ sau một sát na của thời gian thôi, đời sống ấy bỗng dưng biến mất, tuyệt tăm.  Nghĩa là không còn gì nữa.  Nghĩa là chỉ còn lại hư vô.  Cũng có gì hoang dã hơn ở cái cách mà một đời sống con người chấm dứt sự tồn tại của nó!  Ở thời khắc ấy, tất cả bỗng nhiên dừng lại.  Im bặt.  Lạnh tanh.  Đó là cái im lặng thăm thẳm ở tận đáy sâu của cõi vô cùng.  Đó là cái băng giá lạnh lùng trên đỉnh của những ngọn núi băng sơn.

Thursday, December 28, 2017

Đêm Giáng Sinh Năm Này - Hư Vô Nothingness



Vượt ngàn mây xanh biếc,
Vượt núi cao chập chùng,
Chiều nay, anh trở lại tìm em…

Cứ mỗi lần vượt qua một quãng đường dài để trở về lại một nơi chốn xưa nào đó, trong tôi thường văng vẳng nhịp điệu du dương dồn dập và lời ca rất đỗi thiết tha trong nhạc phẩm Thuyền Không Bến Đỗ của nhạc sĩ Lam Phương.

Monday, December 11, 2017

I Was A Teacher - A Memoir (Part II) - Hư Vô Nothingness



I WAS A TEACHER- A MEMOIR
(PART II:  MY TEACHING CAREER)

As I said before, I came into my professional teaching career as an arrangement of destiny, not because I was interested in it nor did I love it.  I came into it bringing with myself the past academic background of a best student in high school, the enthusiasm of a youngster, the fragility and vulnerability of an artist's soul and also the ultimate hopelessness of a youth who claimed himself to be born into a wrong family, a wrong country and worst, a wrong century. The hopelessness generated from the fact that I didn't think that I was born into this world to be just a high school teacher. With a sublime intellectual brilliance that surprised any teachers in school, with always-be-the-best academic performance, I thought I would be able to do something else more worthy. All my childhood dreams started to collapse when the country changed its owner and since that moment, everything seemed to start to go against me.

Một Cõi Đi Về - Trịnh Công Sơn




Một bài hát không nhất thiết phải buồn mới hay. Nhưng hầu như những bài hát hay cho đến nay ta còn giữ lại được trong trí nhớ, thường có những giai điệu buồn. Khi một bản tình ca buồn ra đời, không nhất thiết tác giả của nó phải sống trong một câu chuyện tình phụ. Nhưng thường khi sau mỗi cuộc oan trái của tình thì người nhạc sĩ vẫn hay muốn xé vụn lòng mình thành những lời than thở. Lời than thở biến thành âm thanh. Âm thanh liên kết nhau thành giai điệu. Rồi giai điệu ôm lấy lời than thở kia cùng nhau đi qua một quãng đường ngắn để mang cái tâm sự riêng đến với đời chung.

Sunday, December 10, 2017

I Was A Teacher - A Memoir (Part I) - Hư Vô Nothingness




I WAS A TEACHER- A MEMOIR
(PART I:  EARLY GOLDEN DAYS)

I was a teacher.  Rather, I was a senior high school teacher who started his teaching career at the age of 21 (at least one year earlier than my peers).  You may be thinking that I must have loved being a teacher to become one.  Ironically, I just took it as an opportunity to escape the family that I didn't want to live in. As a mischievousness of destiny, I was born into a family that I didn't belong to, and even worse, I was born into a country with a regime which I would never be able to have connection with.  And so, as a logical consequence, the ultimate goal of my youthful life was to escape - escape from any type of confinement which may degrade the values of a true human-being.  But first of all , prior to my unforgettable escaping, I was a teacher and I am going to tell you about that.

Saturday, December 9, 2017

Chân Dung Tôi: Sống và Chết, Nghịch Lý và Định Mệnh - Hư Vô Nothingness



Ở mọi nền văn hóa của các dân tộc, dù theo chủ nghĩa cá nhân, chủ nghĩa tập thể, hay bất kỳ một thứ chủ nghĩa nào khác, việc nói về cái "tôi" luôn là việc chẳng đặng đừng:  "Cái tôi là cái đáng ghét".  Thực ra, cái "tôi" vốn là bản ngã của mỗi con người; chúng ta chẳng thể khước từ, cũng không thể chối bỏ.  Cái "tôi" cũng không hẳn là cái xấu xa.  Người ta không thích nói về cái "tôi" chỉ vì cho rằng nó quá vị kỷ, và phàm đã là con người, chúng ta được đòi hỏi phải vị tha.

Tại Sao Chúng Ta Không Thể Im Lặng Yêu Nhau? - Lu



Sự độc thân của tôi được lấp đầy bởi những bận rộn của lo toan và những giây phút một mình tận hưởng cuộc sống. Nếu có yêu ai đó, thì chắc chắn là vì cảm giác cay nồng của những vòng tay xiết chặt, của việc vụng trộm hôn, từ những run rẩy của một người đàn bà trong đêm tối cho đến từng cử chỉ mềm mại, ngọt ngào tan chảy môi. Tôi tránh xa một mối quan hệ mà cả hai không đủ bí ẩn, không thể rũ rượi trong quyến luyến nhau mà phải ‘chia sẻ cuộc sống’ – bốn chữ khô khốc như được đóng đinh vào câm lặng. Tôi đã có đủ phần ấy trong cuộc sống của mình. Cái tôi khát chỉ là tình cảm, thật nhiều tình cảm. Không gì khác. Tôi cảm nhận được nó từ một phần đặc nhất của chính tôi.

Monday, December 4, 2017

Sau 7.000 Dặm Đường Xa - Hư Vô Nothingness



Trong tôi, đi như là một sự thôi thúc dài lâu - sự thôi thúc của những đam mê mãnh liệt chìm sâu. Trong tôi, đi như là một sự khai phóng - khai phóng khỏi những cũ kỹ, nhàm chán và tù đày. Trong tôi, đi như là một cách để tìm lại chính mình, tìm lại cái bản ngã chân chính mà mình đã để lạc mất đâu đó giữa dòng đời xuôi ngược.

Wednesday, September 20, 2017

Nỗi Lòng Của Tên Tuyệt Vọng - Trịnh Công Sơn


Tiếng nói thầm kín của một người nhiều khi suốt cuộc đời không thể nào bày tỏ. Có khi bày tỏ được thì cũng là những tiếng nói dở dang. Có người giấu bặt. Tôi chưa hề quên cái hiệu lệnh muôn đời: “Cái ta đáng ghét”. Tuy nhiên trong cuộc sống thường nhật nơi đây, ngoài những ngày hét la to đầy nộ khí, vẫn có những giây phút lui về muốn thở than. Phải chăng thở than cũng là niềm bí ẩn của con người.

Vực Thẳm Hư Vô - Hư Vô Nothingness



Thế gian đông quá mà hắn thấy mình không thuộc về nó. Hắn chọn để ra đi (đã từ lâu) và chọn để sống ngoài nó, dẫu làm sao thoát khỏi được nợ áo cơm. Có lẽ vì sự lựa chọn đó mà hắn luôn thấy một nỗi trống vắng triền miên không gì lấp đầy được. Như thú đau thương, nỗi cô đơn đó tuy mang đến một ý nghĩa nhất định nào đó cho cuộc sống hắn, nhưng đồng thời cũng mang đến những vực thẳm hư vô mà hắn thỉnh thoảng lại thấy mình rơi xuống chơi vơi.

Nỗi Buồn Hư Vô - Hư Vô Nothingness



Nỗi buồn phủ xuống đời tôi như một màn sương bạc.  Màn sương ấy mỏng manh nhưng chưa hề bao giờ tan biến.  Nếu ví lòng tôi như những triền núi nhấp nhô, cô miên và sừng sững giữa  đất trời, thì nỗi buồn ấy tựa như những áng mây lạnh, cứ mãi lượn lờ bám dọc theo những rãnh núi cô đơn.  Tôi vẫn còn nhớ, lần đầu tiên trong đời được tận mắt ngắm nhìn những ngọn núi thật cao, tôi tưởng chừng như đã bắt gặp chính bóng dáng của tâm hồn mình, lẩn khuất đâu đó,  trên tầm cao vời vợi ấy.  Tâm hồn ấy hoang vu và lẻ loi giữa một cõi mênh mông khôn cùng.  Tôi yêu núi từ đấy và yêu luôn cả nỗi buồn.  Dẫu bất kỳ ở một không gian nào, chỉ cần chợt thoáng nhìn thấy những đồi núi chơ vơ là lòng tôi chùng hẳn xuống, thấy bâng khuâng thật nhiều như lúc một cố nhân vừa gặp lại một cố nhân.

Nỗi Cô Đơn Của Hoài Khanh - Phạm Công Thiện



Thôi nước mắt đã ghi đời lên đá
Và cô đơn đã ghi dấu trên tay

Chiều ba mươi Tết, sương mù xuống nhiều , hai người lang thang trên mấy nẻo đường của Đà Lạt… Hoài Khanh bỏ Biên Hòa và lên Đà Lạt ăn Tết với tôi. Bạn bè dăm đứa hắt hiu cuối trời… Hôm đó, tôi đi vắng. Hoài Khanh bơ phờ đứng chờ tôi. Vừa bước về nhà, chợt thấy Khanh, tôi rưng rưng ôm anh mà hôn… Xa nhau bao ngày, bây giờ lại trùng phùng nơi cảnh trời thơ mộng vào ngày cuối năm. Ngày trước khi chia tay nhau chúng tôi có ngờ đâu lại gặp nhau trong một khung cảnh thiên đàng, giữa mùa hoa đung đưa, dưới bầu trời đầy mây trắng lê thê trong hơi xuân mơ hồ của Đà Lạt. Chúng tôi dẫn nhau lang thang trên những đường phố tối tăm nhất, lắng nghe tiếng chó sủa và lắng nghe tiếng lòng mình rạo rực đau khổ vì quá bơ vơ, vì quá lạc lõng giữa sa mạc loài người. Người nầy nắm tay người kia, dắt nhau đi lê thê như hai người mù đi xin ăn giữa phố chợ: chúng tôi đi ăn mày một chút tình thương giữa con người, một chút giao cảm, một chút động lòng, một ánh lửa ấm áp giữa đêm lạnh nhất và đen tối nhất của ngày cuối năm. Người ta chết và không hạnh phúc .

Đối Diện Với Chính Mình - Trí Không



Vậy là chuông đồng hồ đã điểm sang một ngày mới, một tuần mới và một tháng mới...Tôi ngồi đây...lặng lẽ...đưa ngón tay gân guốc của mình lên chạm nhẹ vào bàn phim....

... Chữ viết trở thành giai nhân duy nhất của tôi còn thức vào lúc này...vở kịch đã buông rèm....không còn vua quan cũng chẳng còn quân lính...ánh đèn sân khấu cũng đã tắt...âm nhạc xập xình cũng đã im hơi...lời khen tiếng chê cũng dần dần tan loãng...