Anh nhớ em, em hỡi! Anh nhớ em.
Không gì buồn bằng những buổi chiều êm.
Mà ánh sáng mờ dần cùng bóng tối.
(Tương Tư Chiều - Xuân Diệu)
Bỗng dưng, tôi thấy nhớ. Nhớ quá! Nhớ đến héo hắt cõi lòng! Nhớ đến rũ buồn đôi mi! Dường như đã từ lâu rồi, tôi không nhớ ai như thế. Nỗi nhớ đột ngột bước vào lòng tôi như một đứa trẻ thơ đi lạc, do mải rong chơi. Từ trong một cõi hoang vu, tôi ngồi lặng im, ngắm nhìn dung nhan của nỗi nhớ. Có lẽ nỗi nhớ đang buồn, nên nó không điểm trang. Nó vô tư mang khuôn mặt mộc của mình trình diện đời sống. Có lẽ nỗi nhớ đang suy tư, nên dáng đi của nó chầm chậm và lặng lẽ, thỉnh thoảng lại buông ra những tiếng thở dài.
Bỗng dưng, em đến với đời tôi. Em đến từ một vùng trời, mà trước đó, tôi chẳng mảy may có chút bận lòng. Thảng hoặc, em lướt qua trước mắt tôi, như những ảnh hình nhân sinh khác, trong dòng người tấp nập. Thế nhưng, có một lần tình cờ, em đã dừng lại và mỉm cười,;và tôi chợt nhận ra em giữa đám đông xa lạ. Sự hội ngộ tình cờ ấy khiến cho những phút giây sau trong đời tôi, không còn là những phút giây trước đó, vì lòng tôi mãi mãi khác xưa rồi.
Tâm trí tôi, giờ đây, đâu đâu cũng tràn ngập bóng hình em. Này đây, mắt em nhìn thiết tha quá đỗi - ánh mắt ru hồn tôi vào cơn mộng yêu đương. Trong cơn mộng ấy, tôi lại thấy mình trở thành gã trai trẻ đi lang thang qua những con phố buồn. Này đây, đôi môi em đỏ và nụ cười duyên. Đôi môi ấy mấp máy và cử động theo những kiểu dáng và nhịp điệu riêng. Mỗi lần chúng hé mở, tôi lại thấy hồn mình như cất cánh, bay bổng, chơi vơi.
Em chỉ là một nhân ảnh thôi - một nhân ảnh suốt muôn đời. Ở một nơi xa lắm, em đang sống một đời sống rất thực. Tôi chẳng thể biết được em đang làm gì, và đang ở nơi đâu. Tôi cũng chẳng thể biết được em đang nghĩ gì, và buồn vui ra sao cả. Thế nhưng, bất chấp tất cả, tôi thấy mình thiết tha muốn nhân ảnh ấy sẽ tồn tại, và sống một đời sống huy hoàng và kiêu hãnh. Tôi thật lòng muốn thế lắm, vì dường như, tôi đã lỡ yêu em quá mất rồi.
Tình yêu? Có vô vàn cách để định nghĩa tình yêu. Một thoáng này đây, em đã làm hồn tôi ngây dại, và cho tôi xin được gọi đó là tình yêu. Tình yêu đâu chỉ là những cảm xúc kéo dài đăng đẳng hàng năm, hàng tháng. Tình yêu, đôi khi, thoáng hiện bóng hình ngay chỉ trong những sát-na của đời sống. Xin đừng kết tội tôi là đã lạm dụng hai chữ tình yêu, vì có ai đong đếm được đâu, để xem yêu bao nhiêu, là đã yêu đủ nhiều.
Em chỉ là một nhân ảnh thôi - một nhân ảnh rất thực, nhưng cũng vô cùng mộng ảo. Tuy em gần đó thôi, ngay trước mặt tôi, nhưng tôi sẽ chẳng bao giờ có thể với tới, để chạm vào em được. Tôi có thể nhìn ngắm dáng em đi suốt cả ngày, nếu tôi muốn. Tôi có thể nghe giọng nói em (cất cao hay thì thầm) suốt cả đêm, nếu tôi không thiết ngủ. Nhưng, tôi sẽ chẳng bao giờ có thể chạm được vào em.
Khoảng cách ấy, ôi, sao tuy gần, mà lại thật là xa! Nó siết lấy lòng tôi như một con quái vật đang tức tưởi. Làm tôi thấy nhoi nhói trong lòng mình, một niềm đau nhức nhối. Người ta nói, tình yêu mang đến nhiều mật ngọt. Nhưng, đó là khi tình là sự hội ngộ của hai trái tim, đang cùng chung nhịp đập. Thứ tình này tôi dành cho em, giống như con đường tàu độc hướng. Nên mật ứa ra ở trong tận đáy lòng, là một thứ mật mới đắng làm sao.
Tôi đã ngồi lặng lẽ nhiều giờ và nhiều phút, trong nỗi cô tịch miên man, để ngắm dung nhan của nỗi nhớ. Và dung nhan của em - người bỗng dưng đến với đời tôi. Đã lâu rồi, tôi mới lại thấy lòng mình thiết tha đến thế. Đến một dáng đi. Một vóc người. Một nụ cười. Một gương mặt. Một ánh mắt. Và tôi đột nhiên tìm thấy trong tất cả những dáng nét ấy của em, ý nghĩa đích thực của đời sống: Sống là để nhớ và để yêu!
Có một ai đó đã từng trải lòng mình rằng: "Làm sao có thể sống mà không yêu thương một người nào đó!". Có lẽ đúng vậy. Khi con tim không còn biết rung cảm, khi lòng không còn nỗi nhớ, đó là lúc đời sống con người chấm dứt sự hoạt động của nó. Và vì lẽ đó, tôi bỗng thấy cám ơn em về thứ mật đắng em vừa mang đến đời tôi - thứ mật đắng được hòa lẫn cùng với những dư vị ngọt ngào của một thứ "thú đau thương".
Tôi yêu em như cơn gió yêu mây trời. Mây lang thang, trôi giạt góc trời, theo những định hướng riêng phần của đời mây. Gió vi vu giữa trời, những điệp khúc định phần của phận gió. Tôi chẳng thể nào trách hờn em được. Vì em như mây trời. Em nào có biết, có hay! Em cũng chẳng có nhiệm vụ gì phải đáp trả. Vì tình của gió, vốn là thứ tình biếu không. Chẳng đòi hỏi đền đáp lại bao giờ.
Ở một góc trời xa xăm nào đó, em hồn nhiên sống đời sống của riêng mình. Còn tôi, nơi đây, chỉ còn biết đi tìm trong cơn mơ ngủ, một cõi trời quên. Để quên đi những nỗi khát khao không bao giờ được thỏa. Trong cơn mơ ấy, khát khao mới dâng trào, và u tình mới đắm đuối làm sao:
Hãy buông lại gần đây làn tóc rối,
Sát gần đây gần nữa, cặp môi điên,
Rồi em sẽ dìu anh trên cánh khói,
Đưa hồn say về tận cuối trời quên.
(Quên - Vũ Hoàng Chương)
"Nhớ" và "yêu" là những động thái sống. "Nhớ" là sống. "Yêu" là sống. Vì thế, để khẳng định sự hiện diện của đời sống mình, chúng ta đi tìm nỗi nhớ. Nhưng cõi đời này, giờ giống như một hoang mạc. Ngày càng có ít hơn những điều, những ảnh hình để ta nhớ, ta yêu. Như một nỗ lực sống trong thời khắc tuyệt vọng, có đôi lần, tôi thấy mình tiếp cận nỗi nhớ theo một cách khá phù phiếm. Để chỉ được yêu thương một ai đó. Nhưng vì nỗi nhớ kia, tưởng vậy thôi, mà có khi nghiệt ngã vô cùng. Nên tiếp ngay sau đó, tôi lại thấy mình muốn tìm quên. Yêu thương, rốt cuộc, hóa ra chỉ là một giấc mộng, một cơn mơ.
Giống như "nhớ" và "quên" là hai trạng thái đối nghịch của cảm giác, "mộng" và "thực" là hai phiên bản âm dương của đời sống. "Thực" thuộc về ban ngày và ánh sáng mặt trời. "Mộng" thuộc về ban đêm và bóng tối huyền ảo. Dưới ánh sáng mặt trời khắc nghiệt, những loài vi khuẩn mộng mơ thường không thể sống sót và tồn tại. Nên chúng thường sống ẩn về đêm, vào những cơn mộng.
Tôi tìm thấy trong cơ thể mình rất nhiều những loài vi khuẩn đó. Và chúng không ngừng sinh sôi, nảy nở. Khiến tôi đi lạc mải miết vào những cơn mơ. Nỗi nhớ mà tôi đang đeo mang này, cùng với ảnh hình em, là một trong những cơn mơ như thế. Tuy đã biết rằng, có đôi khi nỗi nhớ nghiệt ngã vô cùng, tôi thấy mình vẫn ao ước vu vơ. Ao ước rằng cơn mơ đó sẽ chẳng bao giờ tan. Để tôi có được cảm giác dài lâu hơn rằng, mình đang thực sự sống.
Có vẻ như, tôi giống như là một kẻ quen đi tầm mộng mất rồi!
Hư Vô Nothingness

No comments:
Post a Comment